Đừng hành hạ giấc ngủ của em nữa...

Không còn tình cảm gì nữa, em chắc chắn thế, chỉ còn những nhớ nhung thôi, vì đó là lần đầu tiên trong lâu lắm em gặp lại được chính mình trong cái xó cũ bám mạng nhện, để biết được tình cảm của em vẫn còn có thể trao đi thêm lần này và những lần khác nữa... Em cũng chẳng viết bài này để than vãn gì, em chỉ viết để nếu anh đọc được, và biết được là nó giành cho mình, thì anh hãy biết là em đây cám ơn nhiều lắm, nhưng dừng đây được rồi cưng à, đừng hành hạ mấy giấc ngủ của em nữa...

Hôm nay là 3 ngày sau cái ngày lễ tình nhân đầy đợi chờ kia. Cũng là đúng 7 tháng của mình nếu mình còn quen nhau. Nếu lúc đó em không vội nói những lời tạm biệt. Nếu lúc đó không tự dưng em lại đi thích 1 người khác, rồi vì biết mình có lỗi, em đã chọn cách rời xa anh.

Bây giờ thì em vẫn nhớ anh đấy thôi, nó giống như thói quen hay sao ý, cứ lâu lâu lại trằn trọc nhớ anh. Không còn tình cảm gì nữa, em chắc chắn thế, chỉ còn những nhớ nhung thôi, vì đó là lần đầu tiên trong lâu lắm em gặp lại được chính mình trong cái xó cũ bám mạng nhện, để biết được tình cảm của em vẫn còn có thể trao đi thêm lần này và những lần khác nữa. Cảm ơn anh vì đã cho em 1 mùa hè đáng nhớ, 1 mùa hè thôi mà làm em thay đổi nhiều quá.

Đừng hành hạ giấc ngủ của em nữa...
Đừng hành hạ giấc ngủ của em nữa...

Lễ Tình Nhân vừa rồi, em định gửi cho anh 1 lời chúc:) để anh tìm được ai đó mới ấy mà, và dĩ nhiên sẽ tốt hơn em tại em xấu tính và trẻ con lắm, không được như anh. À ừ, thì mình vẫn là bạn bè, là anh em, vẫn chưa bao giờ hủy kết bạn trên Facebook, tại anh và em, nhìn qua nhìn lại thì thật là ngắn quá.

Rồi thì vẫn giữ thói quen vào Facebook chú, chỉ để coi xem hôm nay sống thế nào rồi, có gì cho thấy là chú còn nhớ về tôi không thôi. Và thì hôm trước vào Facebook anh, thấy có chị kia xinh lắm, lại hợp với anh, vừa đủ tiêu chuẩn anh nhỉ? Thêm cái nụ cười duyên mà anh cực mê và cái nhìn trí thức nữa. Rồi em cũng đọc được những lời nói đàng hoàng anh dành cho chị, khác hẳn với những lời hại não dành cho bạn bè, và em nữa. Em vui lắm, vì giờ em có lý do để bớt mất ngủ để suy nghĩ mấy chuyện vớ vẩn như là quay lại với nhau rồi.


À, anh biết vì sao em không nhắn tin gửi anh ngày Lễ Tình Nhân không? Vì cái tin nhắn ngày mình chia tay ý, anh nói anh biết 1 ngày nào đó anh sẽ trở thành anh trai của em. Câu nói đó làm em không muốn bày tỏ cảm xúc gì của mình nữa, cứ để mọi chuyện tự nhiên. Anh trai mà, nói nhau nhiều làm gì, lại không máu mủ, rồi từng quen nhau nữa, ai lại đi thân liền thế được.

Em cũng chẳng viết bài này để than vãn gì, em chỉ viết để nếu anh đọc được, và biết được là nó giành cho mình, thì anh hãy biết là em đây cám ơn nhiều lắm, nhưng dừng đây được rồi cưng à, đừng hành hạ mấy giấc ngủ của em nữa. Dạo này thiếu ngủ quá nên tăng cân dữ lắm rồi nè >.<

Nếu có biết yêu thương bản thân mình, thì nhớ, bớt ăn uống không suy nghĩ lại đi. Thế quái nào ăn uống không đàng hoàng mà chẳng lên ký, còn tui đây lên ký như heo! Đừng làm gì quá sức và nhớ theo đuổi giấc mơ của mình nhé, vì những lời này là những lời khuyên chân thành lắm đấy. Và có khi cũng là những lời chân thành cuối mà tôi có thể dành cho anh. Dĩ nhiên là không có tư cách gì, nhưng tôi không nghĩ là sau thời gian này, tôi sẽ còn nói chuyện với anh nhiều nữa, thế nhé!

Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét