Ai yêu em sẽ không bỏ rơi em!

Em à, kí ức thì đẹp nhưng hiện tại thì lu mờ lắm. Em bây giờ là của tự do, là của những niềm vui không chốn, bởi nên em phải cười thật tươi, mạnh mẽ, can đảm bước qua. Ai trong đời không một lần dại khờ yêu điên dại vì một người? Đã ai không từng bước qua người mình yêu thương mà không một lần đầm đìa nước mắt?

Tổn thương ngày hôm qua đã làm cho em quên mất mình là ai trong cuộc sống này. Thì ra bấy lâu nay chỉ có mình em tự cảm với chính bản thân mình. Cố chấp yêu thương, cố chấp chờ đợi một tình yêu không kết quả, em lẩn quẩn trong vòng xoay của nỗi nhớ, mặc cho người buông những lời cay đắng, tuyệt tình.

Vậy mà em vẫn tìm ra một lý do để hi vọng.

Là những ngày tháng hạnh phúc ấy đã rời xa em mà không một lần hẹn trước, nỗi đau đến một cách bất ngờ. Kẻ yếu đuối nhìn sự thật phũ phàng ấy bằng những giọt nước mắt nghẹn ngào.

Họ đâu có biết để đặt niềm tin yêu thương trọn vẹn vào một người nào đó nó khó như thế nào? Vậy mà khi có được nó họ lại phủi tay quay đi không một lần báo trước.

Ai yêu em sẽ không bỏ rơi em!
Ai yêu em sẽ không bỏ rơi em!
Đã bao lần em tự nhủ với bản thân: sẽ qua thôi những ngày tháng cô đơn, một mình độc bước này thôi. Vậy cớ sao em vẫn hoài trông ngóng thứ tình cảm không thuộc về mình?

Em à, kí ức thì đẹp nhưng hiện tại thì lu mờ lắm, em cứ mãi đắm chìm như vậy thì tuổi thanh xuân của em sẽ nhạt nhẽo biết bao?

Em bây giờ là của tự do, là của những niềm vui không chốn, bởi nên em phải cười thật tươi, mạnh mẽ, can đảm bước qua. Ai trong đời không một lần dại khờ yêu điên dại vì một người? Đã ai không từng bước qua người mình yêu thương mà không một lần đầm đìa nước mắt?

Đã qua rồi những ngày tháng êm đềm, những lần nắm tay vụng dại, thề thốt yêu đương dài lâu. Lời hứa ấy chỉ là dạng hình thức tạm thời, nghĩ đến nó em lại phải đau lòng hơn thôi.

Quá khứ là nơi để ta trải lòng mình mà bước tiếp chứ không phải là nơi để em dày vò, xé nát trái tim vốn dĩ đã bị tổn thương.


Tình cảm của học giờ đây chỉ là thứ xa vời mà cho dù em có với tay cũng không chạm được nổi. Là bởi vì họ không dành riêng cho em nữa

Em vốn dĩ chỉ là người đứng sau hạnh phúc của họ. Quên đi em.

Em hãy nhìn ngoài kia, bao nhiêu cô gái vẫn tự tin, sống tốt bước qua ngã rẻ của cuộc đời?

Vậy tại sao em vẫn ngồi đó mà ủ dột, chờ đợi trong vô vọng như vậy.

Em đừng nhớ nữa, người ta đã quên em lâu lắm rồi còn gì? Họ không quan tâm đến em nữa đâu. Trong cuộc đời họ giờ đây đã không còn có em, không còn những hồi ức đẹp khi còn bên nhau nữa. Là thương hại đấy em à, lòng tự tộn của em đâu rồi.

Em có thể cho phép bản thân mình yếu đuối nhưng tuyệt đối không được gục ngã.


Có ai yêu mà bỏ rơi em như vậy không?

Cô gái của tôi à, em vẫn rất xinh đẹp đấy, hãy đứng lên tô lên môi màu son em thích, hãy đi cắt kiểu tóc mà trước đây em ấp ủ. Mặc một chiếc váy xinh bước ra ngoài. Cuộc đời này còn đẹp lắm. Đừng phí hoài tuổi trẻ vì một người không yêu mình nữa em nhé.

Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét