Những mối quan hệ không tên, yêu thương thì ít, đau thương thì nhiều...

Bởi thế, Những ai đã và đang yêu, nếu cả hai đủ tình cảm, đủ thật tâm, đủ trân trọng, thì đừng chôn vùi nhau trong những mối quan hệ không tên như thế. Yêu không chỉ là tình cảm tốt đẹp mà một người dành cho một người. Yêu là cho nhau danh phận, cho nhau trách nhiệm, và cho nhau niềm tin để giữ gìn mối quan hệ ấy.

Tôi đã từng nghe rất nhiều người nói rằng, mối quan hệ tốt nhất là những mối quan hệ không tên, không rõ ràng. Rằng họ sẽ chỉ yêu, sẽ chỉ thương, không có ghen tuông, không có cãi vã, không có giận hờn, và quan trọng là sẽ chẳng có chia tay. Chẳng biết là đúng hay sai, nhưng dường như họ chỉ đang bao biện và an ủi chính mình. Một mối quan hệ không tên, hạnh phúc sẽ được bao nhiêu? Nhưng đau thương cứ quay quắt từ đầu cho đến cuối.


Với riêng bản thân mình, tôi lại cảm giác chúng là những điều sai lầm.

Tại sao lại sợ những ghen tuông trong tình yêu đến vậy? Có yêu, có ghen. Có hoài nghi, thì mới học cách để tin tưởng. Có sợ mất đi, thì mới học cách trân trọng. Chẳng ai yêu mà sợ ghen trong yêu thương bao giờ. Miễn là đúng đắn và chẳng vượt xa những giới hạn. Duy trì một mối quan hệ, khi mà thương yêu hết mực, lại sợ đau đáu những ghen tuông, lại chẳng có quyền được ghen tuông. Điều đó có lý hay không?


Tại sao lại tránh né những cãi vả, những giận hờn. Xét cho cùng, cũng chỉ vì sợ sẽ đánh mất đi đối phương. Vậy thì, yêu nhiều hơn hay lo sợ nhiều hơn? Yêu nhiều hơn, hay thói quen có một người ở bên mình nhiều hơn? Là yêu rất yêu, nhưng chẳng đủ mạnh mẽ và bản lĩnh. Là yêu rất yêu, mà cứ cố chấp yếu đuối sợ tổn thương về cho mình. Mà chẳng dám nhận ra rằng, chính vì chôn chặt nhau trong những yêu thương không đường đi lối về ấy, mới làm mình dần héo mòn đi.

Còn sợ mất nhau, hiển nhiên, ai một khi yêu thật lòng ít nhiều đều canh cánh điều này. Nhưng thà là một lần yêu nhau cuồng nhiệt, Một lần được nắm tay đứng trước cả thế giới, thể hiện rằng, vâng, chúng-tôi-thuộc-về-nhau. Còn hơn là cứ yêu trong những lặng lẽ, chỉ biết là mình cần yêu thôi, chẳng cần gì khác hơn. Tuổi trẻ đâu có dài đến vậy. Tháng năm đâu có chờ ta lâu đến vậy. Yêu tha thiết, cuối cùng vẫn chẳng là gì bên đời, chỉ có thể là người dưng. Mà người dưng thì... Có thuộc về nhau đâu mà sợ mất??


Bởi thế, Những ai đã và đang yêu, nếu cả hai đủ tình cảm, đủ thật tâm, đủ trân trọng, thì đừng chôn vùi nhau trong những mối quan hệ không tên như thế. Yêu không chỉ là tình cảm tốt đẹp mà một người dành cho một người. Yêu là cho nhau danh phận, cho nhau trách nhiệm, và cho nhau niềm tin để giữ gìn mối quan hệ ấy.

Một mối quan hệ không tên, tan biến sẽ rất dễ, nhưng đi đến cuối đường, liệu có thể hay không?

Một mối quan hệ không tên, cố yêu thật nhiều, nhưng hạnh phúc đong đếm được bao nhiều?

Một mối quan hệ không tên, cuối cùng, vẫn chỉ là những người lạ không tên trong cuộc đời nhau mà thôi.
Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét