Tại sao lại gặp nhau, yêu nhau vào mùa mưa? Để giờ cứ mỗi mùa mưa lại nhớ...

Một buổi chiều buồn với những hạt mưa nặng hạt.. em lại nhớ đến chị... Tại sao lại gặp nhau yêu nhau vào mùa mưa? Để giờ cứ mỗi mùa mưa đến em lại nhớ. Mùa mưa năm ngoái em là một thằng sales, trời mưa vẫn cứ phải chạy lon ton ngoài đường, để rồi cuối ngày về công ty em lại được chị ôm vào lòng..những cái ôm vội vã, lén lút nhưng thật ấm áp. Cuối ngày hai đứa lại cùng nhau dạo khắp nơi. Giống như trời ghét hai đứa, cứ chạy xe đường là mưa, tấp vào trú mưa thì trời lại hết mưa. Nhớ cái lần đứng lề đường trú mưa, nhìn chị mỏi chân thấy thương, muốn cõng chị lên cho đỡ mỏi nhưng lại sợ người ta cười.

Sài Gòn bắt đầu vào mùa mưa, em lại dắm mình vào những nổi nhớ... nhớ quê, nhớ nhà, nhớ thời sinh viên và cả nhớ chị...

Một năm rồi chị ạ, từ cái lần đầu tiên mình gặp nhau cho đến giờ đã tròn một năm. Tại sao lại gặp nhau yêu nhau vào mùa mưa? Để giờ cứ mỗi mùa mưa đến em lại nhớ. Mùa mưa năm ngoái em là một thằng sales, trời mưa vẫn cứ phải chạy lon ton ngoài đường, để rồi cuối ngày về công ty em lại được chị ôm vào lòng..những cái ôm vội vã, lén lút nhưng thật ấm áp.

Cuối ngày hai đứa lại cùng nhau dạo khắp nơi. Giống như trời ghét hai đứa, cứ chạy xe đường là mưa, tấp vào trú mưa thì trời lại hết mưa. Nhớ cái lần đứng lề đường trú mưa, nhìn chị mỏi chân thấy thương, muốn cõng chị lên cho đỡ mỏi nhưng lại sợ người ta cười.


Nhớ cả những lần em nổi nóng không coi chị ra gì. em là một thằng con trai miền trung, gia trưởng, cộc cằn, nhưng sau những lần như vậy em vẫn biết mình có lỗi..

Áp lực cuộc sống quá lớn chị chẳng thể nào chịu đựng em mãi được... mất chị.. 1 điều mà e có thể đoán trước, nhưng em vẫn không thể nào vượt qua được.

Người ta nói chia tay rồi chẳng thể làm bạn được đâu. người ta nói em đừng cố chấp níu kéo, người đau khổ sẽ chỉ là em thôi. Em biết chứ, cứ mãi giữ liên lạc thì em không thể nào quên chị được. Nhưng thương thì cần gì phải tính toán, em muốn cho đi. chị coi em như bạn cũng được, em vẫn muốn ở bên chăm sóc chị, ít nhất là đến lúc chị có cuộc sống tốt hơn, hoặc có người khách chăm sóc chị, dù biết lúc đó em sẽ rất đau nhưng em vẫn chấp nhận.

Muốn nói với chị "em nhớ chị" nhưng sợ nói ra rồi mình chẳng thể làm bạn được nữa, nên đành thôi.
Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét