Anh có còn nhớ đến em?...

Có những tháng năm đi qua, lòng người còn ở lại, nơi xa ấy anh còn nhớ đến em? Chúng ta đến với nhau thật tình cờ, nhẹ nhàng và ra đi cũng vậy, nhẹ nhàng quá. Em vẫn không nghĩ rằng điều đó sẽ đến với mình? Nhưng mọi chuyện có thể xảy ra ''điều không thể đã trở thành có thể''. Em đau, rất đau... Anh biết chứ. Rất rõ là khác.

Anh à, giờ này chắc anh đang bộn bề công việc, chẳng còn thời gian để nghĩ về em - người đã cùng anh đi qua bao mùa thương nhớ. Nhưng đó giờ đây đều là quá khứ, chạy vào dĩ vãng rồi anh nhỉ?

Chúng ta đến với nhau thật tình cờ, nhẹ nhàng và ra đi cũng vậy, nhẹ nhàng quá. Em vẫn không nghĩ rằng điều đó sẽ đến với mình? Nhưng mọi chuyện có thể xảy ra ''điều không thể đã trở thành có thể''. Em đau, rất đau... Anh biết chứ. Rất rõ là khác.

Em tưởng mình là người hạnh phúc khi anh đến bên em, xoa dịu nỗi đau chất chứa bấy lâu trong em. Vỡ òa hạnh phúc và rồi vỡ òa đau khổ. Vết thương tưởng được lành. Nào ngờ...


Người ấy đã đến bên anh và lấp đầy nỗi nhớ em trong anh. Cô ấy trẻ hơn em, 9x cơ mà anh nhỉ, không như thế hệ 8x của mình. Em già, em xấu... Em đau khổ- Anh im lặng ngoài câu " Anh xin lỗi''. Có lẽ lỗi ở tại số trời anh ạ. Em không trách anh, chỉ trách mình quá tin để rồi nhận được cái kết buồn.

Giờ này nơi ấy, hình bóng em chắc đã xa dần trong anh. Cầu mong mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với anh. Chúc anh và người ấy sẽ là bến đỗ cuối cùng của đời nhau.
Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét