Chỉ là có duyên không nợ...

Em, một đứa con gái 21 tuổi chưa có thứ gì trong tay và ôm một mục tiêu muốn bay cao, bay xa hơn nữa trong sự nghiệp lẫn cuộc sống. Nhưng lại lựa chọn đến với nhanh vội vàng để rồi giờ đây làm cho anh phải đau vì em. Anh à, chẳng phải thời gian yêu anh, em không yêu anh, không có cảm xúc với anh. Chỉ là một ngày tỉnh giấc em lại nghĩ đến cuộc sống xung quanh, nghĩ đến em và anh và cảm xúc trong em lúc đó là không còn cảm giác với anh nữa.

Em gặp anh vào một ngày mưa ẩm ướt cuối năm, vào một ngày mà em xấu xí nhất ngay cả quần áo, đầu tóc cũng không trau truốt như những gì em thường làm. Cũng là chính cái ngày đó em lại thích anh ngay từ giây phút đó.

Nhưng có lẽ việc bắt đầu này là sai lầm. Em cứ nghĩ nếu đã thích rồi thì đến với nhau thôi cần gì phải suy nghĩ nhiều, chỉ cần hai bên đều cố gắng sẽ được thôi mà. Cuối cùng thì cái suy nghĩ đó hoàn toàn sai, sai đến nỗi nó trái ngược với cảm xúc của em cho đến bây giờ.


Chẳng phải anh không đủ tốt, chẳng phải anh không yêu em. Mà tất cả mọi thứ là do em, do tình cảm của em đến giờ không còn, do em ngộ nhận từ về cái cảm xúc ban đầu khi gặp anh mà thôi.

Cảm xúc thích anh đến với anh nhanh đến nỗi em vội vàng chấp nhận làm bạn gái anh, nhanh đến nỗi em không kịp nhìn lại mình.

Em, một đứa 21 tuổi chưa có thứ gì trong tay và ôm một mục tiêu muốn bay cao, bay xa hơn nữa trong sự nghiệp lẫn cuộc sống. Nhưng lại lựa chọn đến với nhanh vội vàng để rồi giờ đây làm cho anh phải đau vì em.

Người ta nói đúng, một người không thể làm tốt hai việc trong một lúc. Em muốn sự nghiệp của mình tốt hơn trong tương lai, em mong muốn có một công việc mà em đam mê nhưng rồi lại cũng mong muốn yêu và được yêu. Để rồi giờ đây em chẳng làm tốt được điều gì mà còn làm cho người khác phải vì em mà buồn đau.


Anh à, chẳng phải thời gian yêu anh, em không yêu anh, không có cảm xúc với anh. Chỉ là một ngày tỉnh giấc em lại nghĩ đến cuộc sống xung quanh, nghĩ đến em và anh và cảm xúc trong em lúc đó là không còn cảm giác với anh nữa.

Em từng nói với anh, ta đến với nhau là nhờ chữ duyên nên đến giờ...khoảng thời gian chúng ta im lặng, cái thời gian mà cảm xúc về nhau không còn, chữ duyên của chúng ta đã hết thì cũng đừng oán trách nhau nữa nha anh.

Và em quyết định làm tốt điều mà em đã đặt ra mục tiêu, em muốn công việc, đam mê của em tốt hơn nên em chọn theo đuổi nó thay vì ở cạnh anh. Em xin lỗi.
Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét