Em vẫn đang đợi anh về...

Đúng thật nhiều năm qua em chưa tìm được chàng trai thích hợp. Hay chính xác là em chưa tìm thấy anh giữa biển người mênh mông. Em tự đặt ra nhiều tiêu chuẩn chỉ để gạt mấy chàng ra. Chứ nếu tìm được người như em hay nói thì có lẽ đó là một vị thánh nhân. Em sống ẩn dật, trốn thật kĩ sợ người ta nhìn thấy sẽ bày trò tán tỉnh, yêu đương.Em không muốn cho người khác cơ hội. Cuộc sống này em đã đủ bận rôn lắm rồi. Chưa từng muốn đặt thêm mối quan hệ mới nào cả. Em tự cho nó sẽ chẳng đi đến đâu. Chỉ là em để lòng mình trống rỗng để nỗi nhớ anh được hoành hành.

Nhiều người hỏi em sao em vẫn chưa yêu vậy. Nhiều năm trôi qua em chưa từng rung rinh à. Em trả lời vì chưa tìm được người phù hợp, có đôi khi cười lăn lộn với ý nghĩ thằng nào dám tán, dám yêu đâu.

Người ta thay nhau bàn tán rồi suy luận. Nhìn em đâu đến nỗi nào, không phải dạng xinh đẹp lộng lẫy nhưng cũng xinh xắn đáng yêu. Nhà em chưa nghèotận đáy xã hội. Tuy không giàu có, không ông này bà nọ nhưng cũng thuộc loại bình thường. Em không phải đứa không mất nết mất na, vô lễ vô phép cũng chẳng phải dạng tâm thần phân liệt. Có đôi khi người ta hỏi thằng em phải chăng em có vấn đề gì.


Đúng thật nhiều năm qua em chưa tìm được chàng trai thích hợp. Hay chính xác là em chưa tìm thấy anh giữa biển người mênh mông. Em tự đặt ra nhiều tiêu chuẩn chỉ để gạt mấy chàng ra. Chứ nếu tìm được người như em hay nói thì có lẽ đó là một vị thánh nhân. Em sống ẩn dật, trốn thật kĩ sợ người ta nhìn thấy sẽ bày trò tán tỉnh, yêu đương.Em không muốn cho người khác cơ hội. Cuộc sống này em đã đủ bận rôn lắm rồi. Chưa từng muốn đặt thêm mối quan hệ mới nào cả. Em tự cho nó sẽ chẳng đi đến đâu. Chỉ là em để lòng mình trống rỗng để nỗi nhớ anh được hoành hành.


Có lẽ em vẫn chưa quên anh, em dùng thời gian rảnh để nhớ anh. Thật đấy em cố tình nhớ đến anh. Việc gì em phải quan tâm đến những người em nhìn đã không thích. Có làm sao đâu khi em không cho họ cơ hội. Em sợ ham vui rồi có ngày quên mất anh. Vậy nên ai muốn hẹn hò em em liền chạy trốn, cắt đứt liên lạc. Em tự nhủ không muốn làm họ hi vọng vào chuyện không thể. Chắc em chẳng can đảm để bước ra khỏi quá khứ để yêu thương người khác không phải anh.

Phải chăng em vẫn đang sống với quá khứ. Nhiều người nói rằng hãy đợi họ, đợị họ làm em thay đổi, đợi họ làm em lại yêu thương. Nhưng sao em không muốn đợi một ai khác. Còn anh chưa một lời hứa hẹn vậy mà em nguyện đợi chờ ngần ấy năm.


Liệu anh có quay về không nhỉ? Hay là mình không đợi nữa, đã nhiều năm như vậy chắc anh đã quên em rồi. Nhiều lúc em dùng lí trí để buộc mình hẹn hò, tìm hiểu một anh chàng nào đó. Nhưng hình như trái tim em không cho phép em thì phải. Em lại từ chối, em lại tung hỏa mù các kiểu.

Anh này, em vẫn luôn chờ anh về. Chờ con người có khi chẳng đoái hoài quay lại nhìn xem em là ai. Em biết phải làm sao bây giờ. Sợ rằng cái cam tâm tình nguyện này là sai lầm. Em đã tưởng tượng rất nhiều, có khi nào một ngày em đi trên phố gặp anh dẫn theo một cô gái rồi giới thiệu là người yêu. Có lúc nào anh gửi cho em thiệp cưới của anh và cô gái khác. Em giống chiếc thuyền chông chênh giữa biển không biết nên đi về đâu. Liệu nên quay lại vào bờ hay nên tiếp tục ra khơi dù biết là phong pha bão táp vẫn đang dình dập ngoài kia.


Em chờ đợi thế này chắc hạnh phúc chứ? Nhưng em vẫn nguyện làm vậy đến lúc em không thể nữa. Vì như vậy em không từ bỏ chính mình nên em vẫn là chính em. Và bởi vì em sợ một ngày anh về tìm mà chẳng thấy em đâu nên em sẽ đứng yên- dù trái đất vẫn đang quay, vạn vật vẫn không ngừng di chuyển.
Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét