Người mình thương thì không thể gần được, người thương mình thì không thể ừ được...

Con người gặp nhau là cái duyên, nhưng để bên nhau chúng ta cần một chữ nợ, có thể chỉ một tối hôm trước còn cảm thấy không thể thiếu nhau và muốn đi cùng nhau tới cuối đời, nhưng sáng hôm sau lại chán, ngán những thói quen đã quá đỗi thân thuộc và ta muốn đi tìm và khám phá những điều mới... Tại sao người mình thương thì không thể gần được, còn người thương mình thì mình không ừ được.

Chúng ta thường chẳng giỏi việc gì ngoài việc ảo tưởng vị trí bản thân mình trong lòng người khác. Tại sao chúng ta luôn mải miết đi tìm các vì sao nhưng không nhận ra mặt trăng luôn âm thầm bên cạnh. Tại sao người mình thương thì không thể gần được, còn người thương mình thì mình không ừ được.

Con người chúng ta thường là vậy, những gì dễ dàng có được thì không biết nắm bắt và trân trọng, đến khi mất đi rồi thì mới nhận ra giá trị của nhau, để rồi đến lúc đó, tình cảm hay những cảm xúc rung động đã không còn, trái tim cũng đã hết lỡ nhịp, mà trở về nhịp đập theo quĩ đạo vốn có của nó.


Thanh xuân của ta ngắn lắm, thoáng cái là hết một thời, để khi nhìn lại mới nhận ra, trong khoảng thời gian đó, ta đã đánh mất và bỏ lỡ biết bao người chỉ vì một người. Nhìn lại rằng tình cảm của chúng ta cũng chỉ có thể nồng nhiệt và điên cuồng một lần trong đời.

. Con người gặp nhau là cái duyên, nhưng để bên nhau chúng ta cần một chữ nợ, có thể chỉ một tối hôm trước còn cảm thấy không thể thiếu nhau và muốn đi cùng nhau tới cuối đời, nhưngsáng hôm saulại chán, ngán những thói quen đã quá đỗi thân thuộc và ta muốn đi tìm và khám phá những điều mới.


Đôi khi tình cảm nó dễ đến nhưng cũng dễ ra đi với những điều tưởng chừng như sẽ chẳng có gì xảy ra. Bạn sẽ chẳng biết được ngày mai bạn sẽ gặp ai, trong cuộc đời này bạn sẽ trải qua bao nhiêu người, nên là hãy bỏ lỡ đi những người không cho ta được cái ta muốn, không trân trọng hay xem nhẹ tình cảm của ta dành cho họ, bỏ lỡ đi những người ta không cảm thấy quyến luyến mùi hương hay thương mái tóc, bỏ đi những người cho ta chờ đợi quá lâu, mà không lời hứa một chiều nào đó ta sẽ chung lối đi đường về ...

Vạn sự tuỳ duyên, tìm kiếm làm gì để rồi người buồn bạn cũng chẳng vui, nếu có duyên nhất định ta sẽ gặp...
Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét