Em đi tìm anh, anh đi tìm ai?

Ngổn ngang những suy nghĩ. Hôm nay, em buồn lắm... Em chẳng thể mở lòng thêm với một ai khác nữa. Đến bao giờ, bao giờ thì em mới chịu chấp nhận thực tại chứ. Đến giờ em mới hiểu ra quá khứ ấy chưa và không bao giờ thuộc về em. Đến giờ em mới tìm được chân trời mới cho trái tim rạn nứt này. Hay rồi sẽ lại tìm đến cõi vô thức. Thế gian này, con người với con người, ràng buộc lớn nhất có lẽ là tình cảm.

Em, em đã tự nhủ với lòng mình bao nhiêu lần rồi. Sao hôm nay vẫn cứ như thế. Nếu như câu nói "Cha mẹ cho ta đôi mắt đẹp không phải để khóc vì người khác" là đúng thì em thật bất hiếu quá. Giữa cái cuộc sống rộng lớn này, em chỉ là một hạt cát bé nhỏ, em chẳng phải là thế giới to của ai hết, mãi mãi là như vậy. Em bơ vơ giữa phố phường nhộn nhịp. Năm tháng trôi qua em vẫn chưa thể thoát ra khỏi cái vỏ bọc của bản thân mình.

Em chẳng thể mở lòng thêm với một ai khác nữa. Đến bao giờ, bao giờ thì em mới chịu chấp nhận thực tại chứ. Đến giờ em mới hiểu ra quá khứ ấy chưa và không bao giờ thuộc về em. Đến giờ em mới tìm được chân trời mới cho trái tim rạn nứt này. Hay rồi sẽ lại tìm đến cõi vô thức. Thế gian này, con người với con người, ràng buộc lớn nhất có lẽ là tình cảm.


Hôm nay anh ra sao, ngày mai em thế nào? Chúng ta đã một lần thuộc về nhau thực sự chưa anh? 18 tuổi, chưa trưởng thành đâu, nhưng đủ để nhận thức được những mảnh ghép của cuộc sống, những vụn vỡ của tâm hồn và những xúc cảm nơi trái tim thuộc về. Không còn là 1 tình cảm học trò ngây dại và vụng về nữa, không còn những câu chuyện nay chia tay ngày mai quay lại nữa.

Sau tất cả, suy cho cùng, trong thế gian luôn tồn tại những mặt đối cực. Em đi tìm anh, anh đi tìm ai? Có những thứ cảm xúc lớn dần theo năm tháng cũng có những tình cảm nhạt nhoà cùng thời gian. Rốt cuộc thì em vẩn chỉ là hạt cái giữa hàng trăm sa mạc, là giọt nước giữa hàng vạn đại dương. Liệu đến một ngày không xa, em có là Bồ công anh trong gió? Với lấy gió đi em, muốn là Bồ công anh em phải yêu lấy gió. Yêu những điều nhẹ nhàng và giản dị. Gió của em là những hành trình mới, bước chân mới. Gió của em chẳng phải là anh hay sao? Cố lên. Đường còn dài. Rồi thời gian sẽ quyết định tất cả. Không để ai chi phối những cánh hoa Bồ công anh của mình...
Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét