Đau để rồi trưởng thành!

Bằng mọi cách ngu ngốc nhất để truyền đạt quả bóng đang dần lớn lên đó, cô gái như một con thiêu thân vô tư lao mình đến ánh sáng vận mệnh, như một con chim mặc sức hót lên bản tình ca đầy sức sống nhất suốt đời thanh xuân của nó. Để rồi đau, để rồi trưởng thành. Sau đó, chẳng có một sau đó nào, bởi vì chắc chắn cô gái sẽ không muốn nhớ đến lúc mình ngu ngốc nhất nữa.

"Chúng ta đi ngược hướng."

Câu trả lời dứt khoát tạt một xô nước đá quá là to vào lòng nhiệt thành của cô gái trẻ - một người con gái mười tám, nông nổi, ít kiên nhẫn, và luôn lạc quan cho rằng kết cục tốt đẹp là kết quả của sự cố gắng không ngừng nghỉ.

Nhưng lời từ chối đó vẫn không đủ tàn khốc để triệt phá hết thứ tình cảm điên rồ này, bởi vì "tôi yêu anh và anh yêu tôi dường như chẳng mảy may liên quan."– Cô bé nghĩ. Cảm xúc này, nỗi đau này, nếu giữ riêng cho một mình mình, trái tim sẽ ngày càng phình trướng như một bong bóng cảm xúc mất kiểm soát, rồi sẽ đến lúc nó nổ tung và mình sẽ lụi tàn khi vẫn chưa kịp làm gì cả.


Bằng mọi cách ngu ngốc nhất để truyền đạt quả bóng đang dần lớn lên đó, cô gái như một con thiêu thân vô tư lao mình đến ánh sáng vận mệnh, như một con chim mặc sức hót lên bản tình ca đầy sức sống nhất suốt đời thanh xuân của nó.

Để rồi đau, để rồi trưởng thành.

Sau đó, chẳng có một sau đó nào, bởi vì chắc chắn cô gái sẽ không muốn nhớ đến lúc mình ngu ngốc nhất nữa.

Để rồi, mỗi lúc một hạt bụi kí ức mong manh nào đó len lỏi vào nỗi nhớ xa xăm, cô lại bàng hoàng nhận ra mình đang cười đến là lố bịch, như là sự vụng dại ngày nào quá đỗi hạnh phúc đến mức không thể kiềm chế được một nụ cười thật lòng hiếm hoi, như là cô đã lỡ đánh mất đứa trẻ mười tám đáng yêu ngày nào trong một khoảng không gian và thời gian tàn nhẫn không tên.


Thật sự, khi con người chưa có một sự chuẩn bị nào, tuổi mười tám đã lạnh lùng rời đi, để lại nỗi nhớ đến quay quắt, nỗi tiếc nuối không nguôi, như một khoảng trống hoác để người ta phải gồng mình lên mà lấp đầy bằng những ngày tháng còn lại của cuộc đời.

Nhưng, tạm biệt, ngày rất xa xôi đó, tôi sẽ đặt cậu ở nơi thật trang trọng trong trái tim mình, tuổi Mười Tám! J
Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét