Lời chia tay một lần nói ra, tình yêu sẽ giảm xuống một cung bậc...

Ai rồi cũng phải lớn lên, nếu chẳng thể nào níu giữ được một tình yêu thì cũng hãy để tuổi trẻ tươi đẹp theo cách riêng của nó vì ai cũng có cuộc đời riêng của mình. Mình trẻ và gàn dở quá đúng không anh! Thật sự trong trái tim em, rất mong muốn có thể cùng nắm tay anh đi qua những tháng ngày còn lại của cuộc đời. Nhưng thế giới của anh và em giống như hai mặt sáng tối của cuộc đời vậy, chẳng thể nào chờ đợi và ở bên nhau mãi mãi được.

Hai lăm tuổi, em chẳng dám nói là mình ổn đâu. Nếu ổn, em đã không ngồi gõ lách cách như thế này vào lúc hai giờ sáng. Nhưng em không buồn nữa rồi anh ạ!

Anh! Anh có nhớ ngày đó không? Ngày mà mình bước vào cuộc đời của nhau ấy. Lần đầu tiên, hai ta đều biết trái tim mình thuộc về nhau rồi phải không anh. Người ta nói rằng cơn say nắng chỉ có thể kéo dài tối đa là bốn tháng mà thôi, những ai trải qua được thời gian đó thì mới gọi là yêu nhau thực sự. Cái khoảng thời gian đó có nhằm nhò gì với chúng mình đâu anh nhỉ. Hai ta đã cùng trải qua tất cả những cung bậc của tình yêu rồi, vui có, buồn có, cả những cãi vã, ghen tuông bốc đồng của tuổi trẻ nữa. Những ngày tháng đó, em yêu anh nhiều lắm!


Lớn lên một chút, áp lực của công việc, tiền bạc, địa vị và cả những mối quan hệ xã hội nữa. Mục tiêu và lối sống của hai đứa khác xa nhau quá. Anh cứ mãi chạy theo những danh lợi, tiền tài và cả những cô gái khác nữa. Em càng kìm kẹp, níu giữ anh càng xa em. Em không nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần rơi lệ vì những vô tâm và hời hợt của anh đối với em nữa. Càng ngày em càng cảm thấy cô đơn trong chính tình yêu của mình.

Em rất muốn mình cũng giống như những cô gái khác, được yêu thương, quan tâm và chăm sóc. Em không trách anh đâu, lỗi cũng ở tại em mà. Em biết mình khiến anh tù túng, thất vọng vì chẳng bao giờ tin lời anh nói, luôn cho rằng mình đúng, biến anh thành kẻ xấu xa nhất. Em quên mất rằng anh cũng đã cố gắng rất nhiều để xoa dịu và níu giữ em lại. Lại càng không biết rằng, lời chia tay một lần nói ra, tình yêu sẽ giảm xuống đi một cung bậc.

Mình trẻ và gàn dở quá đúng không anh!


Thật sự trong trái tim em, rất mong muốn có thể cùng nắm tay anh đi qua những tháng ngày còn lại của cuộc đời. Nhưng thế giới của anh và em giống như hai mặt sáng tối của cuộc đời vậy, chẳng thể nào chờ đợi và ở bên nhau mãi mãi được. Anh à! Mình buông tay nhau nhé. Em muốn thấy anh cười, em muốn mình được hạnh phúc. Em muốn đứng bên kia đường mỉm cười và vẫy tay chào tạm biệt anh không phải ở cương vị bạn bè, mà là người yêu cũ, tạm biệt và cầu chúc cho người mình từng yêu vạn sự may mắn. Cảm ơn anh vì đã dạy cho em nhiều thứ, dạy cho em biết đương đầu với sóng gió và tự đứng lên sau những vấp ngã của cuộc đời.

Ngủ một giấc thật dài và em sẽ bắt đầu cuộc sống mới của mình, sẽ tiết kiệm tiền, học thêm nhiều thứ, cố gắng phấn đấu trong công việc, chăm lo bản thân, gia đình, đi du lịch cùng với bạn bè và thôi không nhớ về anh nữa.

Mình cho nhau một cơ hội để tìm kiếm hạnh phúc mới anh nhé.

Mong anh hạnh phúc!
Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét