Những người thích yêu đơn phương, là những người không có đủ dũng khí để yêu người khác...

Những người thích yêu đơn phương, là những người không có đủ dũng khí để yêu người khác. Đúng, tớ là như thế. Tớ chẳng đủ dũng khí để đến trước cậu, nói với cả thế giới tình cảm của tớ dành cho cậu. Tớ hiểu rằng, tình yêu sẽ là những điều lấp lánh như sao sáng nếu xuất phát từ cả hai phía. Và cũng sẽ tối ngắt như màn trời đêm nếu chỉ một người biết yêu. Thế nên, tớ chọn yêu cậu đơn phương. Tớ chọn con đường ấp ủ tình cảm ấm êm và an toàn nhất. Cậu biết không, yêu đơn phương cũng có những điều thật tuyệt.

Những người thích yêu đơn phương, là những người không có đủ dũng khí để yêu người khác. Đúng, tớ là như thế. Tớ chẳng đủ dũng khí để đến trước cậu, nói với cả thế giới tình cảm của tớ dành cho cậu. Tớ hiểu rằng, tình yêu sẽ là những điều lấp lánh như sao sáng nếu xuất phát từ cả hai phía. Và cũng sẽ tối ngắt như màn trời đêm nếu chỉ một người biết yêu. Thế nên, tớ chọn yêu cậu đơn phương. Tớ chọn con đường ấp ủ tình cảm ấm êm và an toàn nhất. Cậu biết không, yêu đơn phương cũng có những điều thật tuyệt.


Đầu tiên nhé, tớ không cần phải tiêu tiền. Tớ là một cô nhóc còn quá non dại, tuổi đôi mươi với những chập chững vào đời. Tiếc thay, tớ không giàu có. Và bố mẹ dạy tớ hiểu được rằng đồng tiền do lao động mà có được thực sự khó khăn như thế nào. Yêu nhau chắc hẳn sẽ tốn tiền lắm ấy nhỉ, vì suốt ngày phải tặng quà cho đối phương. Lễ là có quà, ngày kỉ niệm là có quà, 100 ngày 200 ngày 300 ngày cũng phải có quà. Thậm chí còn cố nghĩ ra cái cớ để tặng nhau quà ấy chứ. Tớ không nhiều tiền như thế, vậy nên tớ tạm gác lại lời yêu cậu. Sau này có thật nhiều tiền rồi, chúng mình sẽ yêu nhau, đồng ý thế.

Thứ hai nhé, yêu đơn phương không có sự ràng buộc, vậy nên rất tự do. Tự do cho cả tớ và cậu. Tớ sẽ chẳng bị ai quản thúc những thói quen thường nhật. Việc tớ ăn gì, mặc gì, cười to cười nhỏ như thế nào, đi đâu với ai, ai mà quản được tớ chứ. Cậu cũng sẽ chẳng suốt ngày bị ghen tuông, bị những suy diễn dài cả tỉ cây số của con gái làm cho đau đầu nhức óc. Cậu tha hồ chơi game, tha hồ nói chuyện với cô này chị nọ, tha hồ duy trì những thói quen xấu mà chỉ có mỗi cậu biết. Cậu thấy đấy, tớ có thèm quản cậu bao giờ?? ^^


Thứ ba nhé, yêu đơn phương nghĩa là không cần điều gì cũng phải nghĩ cho đối phương nên sẽ nhẹ lòng hơn rất nhiều. Ví dụ nhé, tớ thích xem phim ma, nhưng điều đó lại là ám ảnh đối với cậu, nếu yêu nhau rồi thì có lẽ rằng, hoặc cậu sẽ mang ám ảnh cả đời, hoặc tớ sẽ cả đời chẳng bao giờ nhìn thấy một bộ phim kinh dị nào cùng cậu nữa cả. Cậu rất thích bóng đá, nhưng đó lại là môn tớ ghét nhất trên đời. Làm sao đây nếu chúng ta suốt ngày giành nhau cái vô tuyến. Thế nên tớ nghĩ, có lẽ tớ con nít quá rồi, tớ còn chưa học được cách chịu nhường nhịn cậu, chưa biết nghĩ thật nhiều cho cậu, tớ chọn đơn phương trước vậy. Đợi mai này tớ trưởng thành hơn, tớ sẽ yêu cậu, chịu không?

Thứ tư nhé, yêu đơn phương là không hy vọng đạt được điều gì từ đối phương, chỉ cần nhìn đối phương là đủ. Thật sự rằng, tớ biết tình cảm của tớ đang đứng ở ngưỡng chỉ muốn hét lên tất cả tâm tư của mình, chỉ muốn cả đời này cậu sẽ là người cuối cùng của đời mình. Nhưng tớ không hy vọng điều gì ở cậu. Tớ không ép buộc cậu, không trông đợi cậu. Không bắt mình phải làm mọi cách để có được tình cảm từ cậu. Mọi thứ thật lạ, đôi lúc mãnh liệt, đôi lúc lại nhẹ như làn gió. Chỉ là, mỗi khi nhìn cậu, tớ vẫn có thể ấm lòng, tớ vẫn có thể nở một nụ cười hạnh phúc. Vậy tớ còn mong muốn điều gì hơn?


Và cuối cùng, chỉ cần mình muốn kết thúc lúc nào là có thể kết thúc. Chỉ một mình mình đau lòng là đủ. Tất nhiên, tuổi trẻ hữu hạn. Đến một lúc nào đấy, hoặc là tớ sẽ gom hết can đảm và một lần đối diện với cậu, hoặc là tớ sẽ tự mình kết thúc việc yêu cậu như chưa từng xảy ra bao giờ. Buồn chứ, nhưng tớ khôn thể thiết tha với những điều quá xa tầm tay với. Thà thế, thà tớ buồn một mình, chứ đâu thể nào muốn làm mệt lòng người tớ yêu, phải không?

Yêu đơn phương cậu, không phải là chờ đợi cậu. Chỉ là chờ một chuyến tàu định mệnh trong cuộc đời sẽ đến, chuyến tàu chở đầy đủ duyên nợ và yêu thương. Chỉ là trong lòng luôn lo lắng cho cậu, nhưng lại sợ sẽ làm cậu khó xử hơn.

Vì thế tớ học cách nhẫn nại, tớ học cách yêu đơn phương.

Nếu có duyên, sẽ chẳng lo lạc đường, nhỉ ^^
Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét