Anh sẽ yêu em mãi chứ?

Có bao giờ anh tự hỏi bản thân rằng anh yêu em đến nhường nào, tình yêu anh dành cho em lớn đến bao nhiêu? Có bao giờ trong cuộc đời xô bồ, tập nập anh chịu quay đầu nhìn lại để biết em đang chờ? Có bao giờ không anh?

Liệu rằng một năm, hai năm, vài chục năm hay là mãi mãi anh sẽ vẫn yêu em như ngày đầu?

Em như đóa hoa hồng nọ, còn anh là người trồng hoa. Tình yêu của em và anh chính là đóa hồng đang e ấp cứng đầu không chịu nở. Anh chăm sóc hoa từng ngày, từng giờ để rồi khi hoa chuẩn bị nở, anh lại bỏ đi chăm sóc cho một bông hồng khác tươi đẹp hơn. Một bông hồng chưa kịp nở đã tàn, như vậy thật tàn nhẫn, phải không anh?


Có những ngày anh và em chuyện trò thâu đêm quên cả việc hôm sau phải đi học. Có những ngày em và anh cùng nhau dạo phố, cùng ngắm nhìn cơn mưa rào bất chợt ghé qua, cùng nhìn nhau phì cười vì lúc nào kỉ niệm vui buồn của hai đứa cũng gắn liền với cơn mưa. Là những lúc anh cau có nheo đôi lông mày lại khi thấy em nhìn ngó chàng trai khác, rồi giận hờn khư khư nhìn vào điện thoại rồi quay sang cốc đầu em khi em nũng nịu xin lỗi. "Hạnh phúc không phải là một người nắm và một người buông, một người cho và một người nhận, một người cố gắng và một người hưởng thụ. Hạnh phúc không phải là mơ ước những điều lớn lao mà là trân trọng những việc nhỏ nhặt. Không phải có thì mới yêu mà là yêu những gì đang có". Nhưng mà anh ơi, tình yêu này, anh không cần nữa rồi sao? Sao anh nói cùng nhau cố gắng rồi lại để em một mình nơi đây?


Anh đã từng đứng rất lâu nhìn em qua ô cửa sổ rồi khẽ mỉm cười khi thấy em đang chăm chú đọc một cuốn sách mà không hề hay biết anh đang nhìn. Anh đã từng cốc đầu em khi em cứ không chịu hiểu bài mà anh giảng. Anh đã từng cau có khi thấy em cố chấp ngồi chờ anh hàng giờ đồng hồ đến độ ngủ quên bên bậc thang. Nhưng anh đâu hay biết, thật ra em chỉ làm vậy để anh quan tâm em nhiều hơn, để anh không còn thời gian quan tâm đến những người con gái khác.

Từ khi nào em chợt nhận ra ánh mắt của anh không còn dừng lại nơi em mà đang dõi theo một người con gái khác? Từ khi nào anh bắt đầu trả lời em bằng một giọng lạnh lùng? Từ khi nào những trận tranh cãi, chiến tranh lạnh ngày một tăng nhiều? Từ khi nào, anh để một người khác xen vào chuyện tình cảm của mình? Từ khi nào, anh trả lời em đi?

Em đã nhìn thấy anh và cô gái đó đứng nói chuyện rất thân mật với nhau vào chiều hôm ấy, buổi chiều mà anh nói với em anh có hẹn với đám bạn đi đá banh. Em đã vờ như không biết. Em đã nhìn thấy tin nhắn quan tâm anh dành cho cô ấy. Em đã vờ như không biết. Em đã nghe thấy người ta nói anh đang chán bỏ em và điên cuồng yêu thương cô gái ấy. Em đã vờ như không biết. Và, sự vờ như không biết ấy dường như càng kéo anh xa em hơn....

Anh và em đã từng có một lời hứa dưới cơn mưa rằng mình sẽ bên nhau mãi mãi, lúc ấy em đã cười tít cả mắt vì hạnh phúc, anh có biết không? Vậy mà bây giờ, anh nói đi là đi sao? Anh bỏ em lại đây với ngổn ngang nỗi đau mà không ai có thể xoa dịu...

Anh trả lời em đi chứ "Anh sẽ yêu em mãi chứ?"

Xem thêm những bài viết khác:

Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét