Anh đã tìm được hạnh phúc rồi, sao em cứ mãi loay hoay?

Anh đã tìm được hạnh phúc rồi, sao em cứ mãi loay hoay vậy..." câu nói anh dành cho em khi chúng ta vô tình gặp lại nhau nơi góc phố, em chỉ mỉm cười thật tươi nhìn anh rồi bước đi... Giờ thì em đã có câu trả lời rồi anh à, em sẽ tìm được anh ấy vào một ngày đẹp trời nào đó và em cũng sẽ hạnh phúc như anh, phải không?

Anh à, anh đang rất hạnh phúc phải không? Đã lâu, rất lâu rồi chúng ta chưa nói chuyện cùng nhau, chưa nhìn thấy nhau và cũng chẳng còn là gì của nhau nữa. Anh đã tìm được cô gái của anh, cô ấy rất xinh, nụ cười cô ấy thật đẹp, và hai người thật xứng đôi, em đã mỉm cười khi nhìn thấy cô ấy nép mình trong vòng tay che chở của anh, và em biết anh và cô ấy đang rất hạnh phúc.

Tim em chỉ hơi nhói chút thôi anh à, em cần khép lại quá khứ, cất hình bóng anh ở sâu nơi ký ức và thôi nghĩ về anh hay nhớ về những ngày yêu thương đã cũ. Em đã từng tự trách mình, giá như em đừng cứng đầu, giá như em đừng vô tình, giá như em yêu anh nhiều hơn chút nữa thì giờ đây em và anh sẽ vẫn cùng nhau đi trên con phố quen thuộc, anh sẽ nắm chặt tay em, hôn lên trán em thật ấm áp, và hai ta lại cùng nhau vẽ ra ngôi nhà và những đứa trẻ của chúng ta ở tương lai.




Ừ thì, tại em, tại em đã lỡ mất 1 chàng trai thật tốt là anh, và giờ có phải em đang hối tiếc, em đang ganh tị với cô gái ấy, hay em ích kỷ khi thấy anh hạnh phúc còn em vẫn một mình qua từng ngày,... Một cảm giác hơi khó chịu một chút, nhưng rồi em sẽ ổn thôi mà, từ sâu đáy lòng, em vẫn chúc anh mãi hạnh phúc nhé, vì anh xứng đáng được như vậy...

Người ta cứ hỏi, sao em vẫn chưa tìm cho mình một người để yêu thương, để chở che và để em lại vui vẻ với nụ cười tươi rói trên môi. Em giờ đây không còn hồn nhiên như xưa nữa, rồi em cũng như ai cũng lớn lên, em không dám đặt cược niềm tin vào những tình yêu mơ hồ, em sợ bị tổn thương, vì đơn giản trái tim của em đã đầy những vết đau vẫn nhói lên bất chợt.


Em ổn lắm, có điều em vẫn chưa tìm thấy chàng trai của mình, anh ấy vẫn đang chơi trò trốn tìm với em, em tìm hoài mà vẫn chưa thấy, nhờ vậy mà em đã quen với nỗi cô đơn từ bao giờ, tự mình đứng lên khi vấp ngã, tự mình vượt qua những giông bão của cuộc đời, tự mỉm cười và tự biết cách yêu thương bản thân. Em là cô gái mạnh mẽ phải không anh? Vì thế anh đừng bận tâm về em nhé, chúng ta chỉ là những người bạn đã từng đi chung con đường cùng nhau và giờ chúng ta có những con đường cần bước tiếp mà không cần nhau bên cạnh.

Cám ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời em, đã dạy cho em biết yêu thương ai đó; cám ơn anh đã rời xa em để em biết mình nên bớt trẻ con và ngô nghê khi không có anh bên cạnh nữa; cám ơn anh đã tìm được người yêu thương để em biết mình cần khép anh vào kí ức và nghĩ đến tương lai, cám ơn anh vì đã tìm được hạnh phúc, em cũng vui lên và không còn day dứt chuyện đôi ta ngày xưa nữa...

"Anh đã tìm được hạnh phúc rồi, sao em cứ mãi loay hoay vậy..." câu nói anh dành cho em khi chúng ta vô tình gặp lại nhau nơi góc phố, em chỉ mỉm cười thật tươi nhìn anh rồi bước đi... Giờ thì em đã có câu trả lời rồi anh à, em sẽ tìm được anh ấy vào một ngày đẹp trời nào đó và em cũng sẽ hạnh phúc như anh, phải không?

Xem thêm những bài viết khác:
Share on Google Plus

About Tuấn Duy Nguyễn

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét